1 thg 7, 2007

Chuyện Tình Của Biển





Đừng hoài nghi về thời gian sẽ quên,
Vẫn nhớ mãi 1 tình yêu trong đời.
Tình anh còn đây mặc thời gian đổi dời,
Và anh chỉ còn riêng mình em.

Khi gặp em anh biết sẽ không còn ai hơn nữa,
Không còn ai thay thế em trong giấc mộng.
Mưa mù hay băng giá cũng không làm anh chậm bước,
Đừng hoài nghi tình anh em nhé.

Ngày hôm qua đó tình đã trao em
Cho đến mãi hôm nay ân tình vẫn đong đầy,
Và mai sau nữa, yêu người càng đắm say,
Có ai hơn tình em, một tình yêu, một trái tim cho em.

Màu biển xanh, màu tình em với anh.
Tình anh như cát biển, vòng tay ôm sóng biển,
Trọn đời cát mãi mãi ôm ấp tình em,
Và đời anh luôn cưu mang tình em.

LỜI CHƯA NÓI


Đôi khi bên em anh mong được gần em mãi
Đôi khi anh tin rằng anh đã thầm yêu
Mà sao khi bên nhau anh không thấy ngượng ngùng
Mà vì sao khi xa em lòng anh không thấy nhớ nhung
Phải vì em vội vàng nên đành lỡ mất con tim muộn màng
Như mây lang thang ngập ngừng lời muốn nói
Bao năm bên nhau sao đành chia xa
Còn đâu ánh mắt nào anh muốn gửi trao anh
Nụ hôn nồng say, ấm áp trên môi
Thôi nay đã xa rồi, ôi dĩ vãng ngây thơ
Một tình yêu dại khờ cũng theo người đi mãi xa...

Em tình yêu đã xa rồi T_T
Dẫu có anh bên mình em vẫn hay
Rằng anh chỉ nâng cánh chim bay
Dù mãi chỉ là khát khao mong nhớ, vẫn biết trong lòng như đắng cay (một ước mơ)


Đôi chân

Con đã từng đi bằng đôi chân của cha. Đôi chân cha cõng con đến trường mỗi mùa nước ngập. Cha không để con đi 1 mình, sợ con đĩa bám vào chân hút máu, sợ cây cầu dừa đóng rêu trơn trượt . Con ngồi yên trên lưng cha, nghe rõ từng tiếng bước chân lõm bõm. Đường đến trường xa lắm. Mỗi khi tới nơi hai bàn chân cha trắng bệt ra, móp méo vì phải dầm nước lâu..
Con đã từng đi bằng đôi chân của cha. Đó là những ngày trái gió trở trời , đôi chân quày quả đi từ nhà ra trạm xá . Cha phải đi đường tắt để mau đem thuốc về cho con mỗi khi lên cơn nóng sốt ,ho hen. Đường nhỏ, ít người đi, mắc cỡ mọc đầy . Bao giờ khi trở về bàn chân cha cũng chi chít những vết gai cào
Con đã từng đi bằng đôi chân của cha. Đó là năm con lên bảy. Mỗi buổi chiều cha thường tập cho con đi xe đạp trên con đường nhỏ dọc bờ sông. Chiếc xe mini nhỏ xíu, cha ngồi trước , con ngồi sau. Cha luôn kịp thời chống chân giữ thăng bằng mỗi khi xe loạng choạng. Có cha, con chưa bao giờ sợ ngã. Chiếc xe cứ bon bon chạy trên đường.
Sài gòn chiều nay mưa như trút nước . Con hẻm nhỏ vào khu nhà trọ nơi con ở nước ngập lên tới gối . Nước mưa đục ngầu. Con biết chẳng có con đĩa nào bám vào chân hút máu. Vậy mà con vẫn thèm như ngày xưa , được cha cõng trên lưng. Nhưng không được nữa rồi . Con đã lớn. Con phải tự đi trên đôi chân của mình, phải không cha ?

Mẹ Tôi




Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

Mẹ yêu con lắm,

Mẹ...".