Khi bạn được sinh ra. Mọi người xung quanh cười. Còn bạn khóc...hãy sống sao cho khi bạn mất đi. Mọi người khóc, còn bạn...bạn cười

Năm năm ô thước bắt cầu Ngân Giang!
Bỗng dưng trời xa vắng..vì đâu ?
Lác đác mưa thu ướt mái đầu
Một bóng xa về trong nỗi nhớ
Phải rồi đang tháng bảy mưa ngâu
Anh đã lần sang cầu ô thước
Tìm em dưới bóng là thu vàng
Một dãi sông Ngân là đất nước
Đôi bờ Chức Nữ nhớ Ngưu Lang..
Được đăng bởi Đặng Thị Mỹ Phương vào lúc Thứ tư, tháng bảy 04, 2007 0 nhận xét