Khi bạn được sinh ra. Mọi người xung quanh cười. Còn bạn khóc...hãy sống sao cho khi bạn mất đi. Mọi người khóc, còn bạn...bạn cười

Năm năm ô thước bắt cầu Ngân Giang!
Bỗng dưng trời xa vắng..vì đâu ?
Lác đác mưa thu ướt mái đầu
Một bóng xa về trong nỗi nhớ
Phải rồi đang tháng bảy mưa ngâu
Anh đã lần sang cầu ô thước
Tìm em dưới bóng là thu vàng
Một dãi sông Ngân là đất nước
Đôi bờ Chức Nữ nhớ Ngưu Lang..
Người đăng: Đặng Thị Mỹ Phương vào lúc Thứ Tư, tháng 7 04, 2007
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét